De xem duoc noi dung, vui long cai dat Flash Player ver 8 tro len

Download Flash Player : http://www.adobe.com/go/gntray_dl_getflashplayer

Thứ hai, 20/05/2019, 23:44 GMT+7
Khi bạn gặp bất kỳ một sự cố máy tính nào... Hãy liên hệ ngay Hotline: (08) 6650 1736. Trung tâm iNET CENTER với dịch vụ sữa chữa máy tính dành cho mọi đối tượng : Uy tín, Chất lượng, Giá sinh viên...
  Trang Chủ
  [iNET] Tin Tức
  Xã hội
  Pháp luật
  Thế giới
  Công nghệ
  Nhịp Sống Trẻ
  Làm đẹp
  Giải trí
  Thể thao
  Hôn nhân - Gia đình
  Tình yêu - Giới tính
  Âm nhạc
  Điện ảnh
  Thời trang
  Chuyện lạ
  Bói vui
  Cười 365 ngày

 Tiêu Điểm
Du học - trở về và… “hư hỏng”
Lại chuyện ảnh “nóng” của teen
Hệ luỵ từ "abc" trong công viên
Nữ sinh khỏa thân quyên tiền xây bệnh viện
Đông Nhi - Bất chợt mùa dịu dàng


De xem duoc noi dung, vui long cai dat Flash Player ver 8 tro len

Download Flash Player : http://www.adobe.com/go/gntray_dl_getflashplayer

  Nhịp Sống Trẻ
NỢ ANH LỜI XIN LỖI
Cập nhật ngày: 19/12/2014, 10:24 GMT+7.
Rất lâu về sau này, lời xin lỗi năm ấy tôi cũng không dám thốt ra. Mà anh cũng không cho tôi nói. Bởi lời xin lỗi đôi khi chẳng khác nào lời thú nhận, chặn đứng một mối quan hệ.

1. Tên tôi là Kim Ngân - cái tên vàng bạc nhưng mọi người thường gọi tôi là Hot Girl hoặc Người đẹp. Giống như cái biệt danh ấy, tôi là cô gái nổi tiếng và xinh đẹp một vùng.

Vì là một mỹ nữ nên tôi có rất nhiều người theo đuổi. Cho nên, ngay từ hồi học phổ thông, tôi đã nức tiếng là thay người yêu như thay áo.

no-anh-loi-xin-loi

Năm tôi 18 tuổi, tôi đỗ đại học ngành sư phạm Hóa Học. Bạn bè rất bất ngờ vì một cô gái ăn chơi, lêu lổng như tôi lại có xu hướng làm nhà giáo.

Mấy đứa ấy trêu đùa tôi rằng:

- Mày mà đi dạy học được á. Chẳng khác nào bỏ tro vào mắt con nhà người ta.

Đáp lại họ, tôi chỉ cười. Đâu chỉ riêng tôi, nhóm bạn tôi chơi, mấy cậu ấm cô chiêu trong những năm tháng học trò nổi loạn, phá gia chi tử, đánh nhau tơi bời đều chọn theo học những ngành vì nước vì dân như là cảnh sát hoặc sư phạm. Sự đời vốn là thế. Tôi gọi đó là ''sự phù hợp'' hay chính là ''biết hối cải, chuộc lỗi lầm.''

Nhưng đó là chuyện rất lâu về sau này. Chứ hiện tại, bản tính nông nổi của tôi đạt cảnh giới cao nhất khi và chỉ khi đeo thẻ sinh viên đại học.

Kỳ đầu đại học, năm nhất.

Lần đầu tiên xa nhà, ra đô thị phồn hoa rực rỡ. Giữa rừng hoa lệ và mỹ nữ, tôi thu mình ngoan ngoãn và rất chịu khó đến trường. Nhưng đến cuối kỳ một, đầu kỳ hai, giang sơn khó đổi, bản tính khó dời, tôi bắt đầu nổi tiếng về nhan sắc và độ ăn chơi nhất nhì trường. Giải thích cho sự kiện đó, tôi cho rằng mình có khả năng thích nghi môi trường sống cao.

Lập tức, có rất nhiều người theo đuổi tôi. Và nghiễm nhiên, tôi bỗng có nhiều sự lựa chọn. Một tháng, tôi thay người yêu một lần. Mà mỗi lần thay, xét về độ đẹp trai, xe đẹp và ví dày thì tiêu chuẩn người sau đều cao hơn người trước. Vì vậy, những anh chàng bình thường hầu như không có cửa cưa cẩm tôi.

Cho đến khi tôi gặp Dương - một chàng trai rất đỗi bình thường về ngoại hình cũng như gia cảnh. Chỉ duy một điều, đó là anh rất kiên trì. Có lẽ thế, mà trong một khoảnh khắc nào đó, anh đặc biệt thu hút tôi.

Lần đầu tiên, tôi gặp anh trong một buổi chiều nắng hạ gay gắt. Tôi ngán ngẩm giờ hóa học hữu cơ nên trốn ra quán Cà phê Lá Xưa cạnh trường, ngồi tha thẩn. Thế nhưng, tôi là Hot Girl nên rất dễ bị chú ý. Một top nam sinh viên nào đó đi ngang qua, nhìn thấy tôi thì hét lên ầm ĩ. Tôi liền bỏ chạy thì họ lại rầm rập đuổi theo. Tôi chạy về trường, hướng cổng bảo vệ, họ lập tức dừng lại. Duy chỉ có một người vẫn kiên nhẫn đi theo tôi.

Tôi ngạc nhiên quay lại cũng là lúc anh vừa chạy đến.

- Chào Ngân. - Đôi mắt anh nhìn thẳng vào tôi, khiến tôi hơi giật mình.

Tuy nhiên ấn tượng ban đầu của tôi về anh không hề đặc sắc lắm, có chăng chỉ là chàng sinh viên giản dị và gọn gàng.

Tôi kiêu sa liếc anh một cái.

- Có quen sao?

- Không quen,

- ...

- Lần đầu gặp.

- Hứ! Thế biết tôi tên Ngân.

- Bảng tên mà.

- Ồ.

Tôi ồ một tiếng rõ dài chưa kịp dứt thì anh đã quay mặt rời đi. Cái bóng lưng dài thườn thượt trong ánh nắng gay gắt không hề ngoảnh lại ấy rất đả kích tôi: Bộ cô tưởng, ai cũng phải biết cô chắc.

Nghĩ vậy, mặt tôi phút chốc đỏ phừng phừng. Tôi nhìn anh mà tức đổ mồ hôi hột. Lần đầu tiên, tôi chạy theo một tên con trai.

- Cậu tên gì? - Tôi hắng dặng lên tiếng nhưng khuôn mặt vẫn rất vênh váo. Dù gì, tôi cũng không thể mất đi sự kiêu ngạo của bản thân mình.

Anh liếc mắt sang tôi, khóe miệng cong cong đầy đắc ý.

Anh dừng lại, đầu hơi nghiêng về một bên, một tay sau lưng, một tay chìa ra giới thiệu:

- Anh là Dương - công nghệ Hóa Dầu năm nhất.

Trong khoảnh khắc, tôi phát hiện ra xung quanh anh có ánh hào quang sáng chói của một chàng hoàng tử đưa tay tao nhã mời nàng công chúa bước lên vũ đài.

À thì ra, tôi cũng có ước mơ cổ tích. Tôi ngẩn ngơ trong giây lát mà tự đặt bàn tay nhỏ xíu của mình trong lòng bàn tay anh và nói:

- Em là Ngân học sư phạm Hóa năm nhất.

Anh chớp mắt ngạc nhiên vì hành động ấy của tôi. Nhưng vẫn không quên lợi dụng cơ hội nắm gọn bàn tay ấy lại.

- Ừ, làm bạn gái anh nhé. - Anh cất giọng nhẹ nhàng nhưng lại có sức hút ma mị.

Tôi vô thức gật đầu.

Sau đó, như ánh nắng chiều tà gắt gao nhưng nhanh tàn, tôi giật mình rút tay về. Động tác có chút rụt rè và e lệ. Tôi nhìn anh, anh nhìn tôi, chúng tôi cùng cười.

Và chúng tôi bắt đầu chơi hẹn hò với nhau từ khi đó.

no-anh-loi-xin-loi-1

2.

Kể từ lúc hẹn hò với anh, tôi vẫn làm quen với nhiều người khác. Có người vì thể mà lời ra tiếng vào. Nhưng tôi không để ý mà anh cũng chẳng hề quan tâm. Anh cứ lặng lẽ bên tôi, lặng lẽ yêu tôi.

Nhiều lúc anh hỏi:

- Làm bạn gái của anh lâu thế, không chán à?

- Không, chán gì chứ. Có người chở em đi học lại đón em về, sáng dẫn em mua đồ, tối dắt em đi chơi. Có ngu mới từ chối.

- Ồ. Nhiều người có thể làm thế cho em được mà. Thậm chí, họ còn chở em bằng xe xịn, anh có mỗi con xe đạp cà tàng. Gặp ổ gà, chả xóc nảy mông lên.

- Ha ha. - Tôi nhìn anh cười như nắc nẻ, anh lắm khi cũng có những từ ngữ rất hài hước như thế. Tôi vòng tay ôm cổ anh, thơm vào má anh một cái:

- Nhưng không có ai đi học điểm danh hay làm bài hộ em. Cho nên anh là nhất. Hóa ra, yêu người yêu học cùng khoa, thật lợi lộc.

- Vậy à? - Anh véo má tôi mỉm cười nhưng nghe giọng nói có hơi u sầu.

- Mà chúng ta bằng tuổi, sao ngay từ đầu em lại gọi anh là anh nhỉ.

- Ờ. - Anh mặt tỉnh bơ nói.

Tôi như nghĩ ra điều gì, liền giật tóc anh, hét lên:

- Nói.

- Đanh đá, nói gì?

- Có gì nói hết.

- Không có gì để nói cả.

Không nói à, thể thì tôi cào anh không thương tiếc. Chiêu này của con gái vô cùng hiệu quả nha, anh lập tức giơ cờ trắng đầu hàng.

- Thôi được rồi. Anh nói. Hôm đó, là lần đầu tiên em gặp anh nhưng anh thì thích em từ một năm trước rồi, trong kỳ thi đại học ý.

- Vậy cơ à.

- Ờ. Cái đồ ngốc.

Anh cười gian xảo chạy đi, tôi đuổi theo anh.

- A! Ai ngốc. Vậy là, anh đã bẫy em phải không?

- Ha ha. Là do em tự nguyện mà.

Tôi lập tức vừa đánh, vừa véo tới tấp. Căn phòng nhỏ của tôi trong phút chốc lộn xộn như một bãi chiến trường.

Anh nói đúng, là do tôi tự nguyện. Rất lâu về sau này, tôi cũng không thể lý giải được vì sao lại ngoan ngoãn tự nguyện như thế. Có lẽ, cuộc đời mỗi người luôn có những khoảnh khắc thích hợp ló ra, để một ai đó nhất định lọt vào vừa vặn ghép với mảnh ghép yêu thương trong ta. Họ đi vào thế nào không quan trọng, quan trọng là cuối cùng mảnh ghép ấy có giữ được đến cùng hay không? Có điều cuộc sống vốn là bức tranh không mấy hoàn hảo!

3.

Hẹn hò với Dương được gần một năm, tôi bỗng thay tính đổi nết, trở nên ôn nhu và dịu dàng hơn nhiều. Các cụ ngày xưa nói: Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng, cấm có sai bao giờ,

Thế nhưng, cuộc sống vốn có nhiều điều bất ngờ mà ta không ngờ tới.

Nếu tôi gọi Dương là con đường sắt duy nhất cho chuyến tàu Nam - Bắc chạy qua thì Thanh lại xuất hiện như một tai nạn khiến đoàn tàu là tôi phải ngừng bánh.

Hết học kỳ hai năm hai, tôi vào Sài Gòn du lịch để giết thời gian nghỉ hè rảnh rỗi của mình.

Tôi vào Nam chơi và ở tại nhà bác họ trong trung tâm thành phố của sự xa hoa và diễm lệ. Bác tôi làm quản lý xuất nhập khẩu, thường phải đi công tác, không có thời gian tiếp đón tôi. Nên hầu như, tôi tự sinh tự diệt, tự đến và tự đi. Ở Sài Gòn xa lạ, bỗng chốc, tôi cảm thấy chẳng còn thú vị.

Một buổi chiều nhập nhoạng tranh tối tranh sáng, tôi đang chán nản giữa lòng Sài Gòn thì trời bỗng đổ một cơn mưa ào ào như trút. Trong tích tắc, tôi ướt như chuột lột. Một lúc lâu sau, trời mới quang quang mây tạnh. Tôi đang ngửa mặt than trời, trách phận hên xui thì một chiếc xe BMW màu đen đi đến, dừng ngay bên cạnh.

Người ngồi ghế sau hạ cửa kính xe xuống, cất giọng miền Bắc:

- Em về đâu, anh đưa em về.

Như vớ được đồng hương, tôi chui tọt trong xe không chút đắn đo. Những giọt nước mưa trên người tôi nhỏ xuống, ướt loang lổ chiếc đệm xe đắt tiền.

Tôi nhìn người đàn ông bên cạnh tỏ vẻ: ''I'm sorry - tôi rất tiếc.''

Anh ta nhún vai đúng kiểu: ''You are welcome - không có gì.''

Giây phút ấy, ước muốn có người yêu đại gia đưa đón bằng xe bốn bánh bốc lên trong đầu tôi mãnh liệt.

Đó là lần đầu tiên, tôi và Thanh gặp nhau. Anh hơn tôi mười tuổi. Và dĩ nhiên, anh đã đi làm từ rất lâu về trước rồi. Sự lịch lãm, chín chắn của người đàn ông trưởng thành bỗng vô cùng hấp dẫn tôi.

Và tôi bắt đầu ngã mình vào vòng tay rắn chắc và từng trải của anh.

no-anh-loi-xin-loi-2

Anh làm việc trong Sài Gòn, còn tôi học ngoài Hà Nội. Công việc anh không thể chuyển dời nhưng việc học của tôi, tôi nghĩ, tôi có thể...

Tôi bắt đầu bỏ học và trốn biệt tích hàng tháng để trốn vào lưới tình miền Nam. Trong thời gian ấy, tôi tuyệt giao với các mối quan hệ. Duy chỉ có Dương là cứ lặng lẽ bên tôi.

Một hôm, sinh nhật Dương. Tôi chuẩn bị cho anh một bữa tiệc nho nhỏ, có nến có hoa và chỉ có hai chúng tôi. Đến thời khắc quan trọng, tôi tắt điện cho Dương chuẩn bị thổi nến và nguyện ước. Hai mươi ngọn nến xanh vàng le lói những tia sáng yếu ớt trong màn đêm, phản chiếu đôi mắt anh long lanh lạ thường. Tôi thất thần suýt phun ra câu: ''Mắt anh sáng như mắt cú vọ'' thì Thanh gọi điện đến.

Tôi rất muốn tắt máy nhưng chợt nhớ Thanh chẳng bao giờ gọi cho tôi những lúc muộn thế này. Có một lần, gần hai giờ sáng anh gọi là lúc anh bị nổ lốp xe ở ngoại ô thành phố. Tuy chẳng giúp được gì anh nhưng nói chuyện với tôi, anh bảo đó là động viên tinh thần lớn nhất. Trái tim tôi khi ấy vui sướng đập nhanh rộn ràng. Giờ đây, nhìn dãy số thân thuộc của Thanh, tôi không kềm được lòng. Tôi lí nhí với Dương:

- Xin lỗi.

- Không sao, em nghe đi. - Dương đẩy tôi ra nghe điện thoại.

Trong ánh sáng mờ ảo, tôi không nhìn ra được nét biểu cảm nào trên khuôn mặt Dương nhưng giọng anh nghe có chút khàn đặc.

- Hello. - Tôi bắt máy.

- I miss you. - Đầu dây bên kia lên tiếng.

- Me too. - Tôi mỉm cười đáp lại.

Anh vốn đi du học và làm việc tại nước ngoài nhiều năm nên chúng tôi thường nói chuyện với nhau bằng Tiếng Anh như thế. Cảm giác ấy khiến tôi thấy mình được hội nhập với thế giới thượng lưu. Chẳng phải, người biết nhiều ngôn ngữ toàn là những người đẳng cấp và tài giỏi đó thôi.

Nhưng một người bạn thương yêu nửa đêm nửa hôm, bỗng dưng nói nhớ nhung bạn. Thì chắc chắn là có vấn đề. Thật vậy, dù lòng tôi tê tê lâng lâng dư vị ngọt ngào nhưng thành thật mà nói cảm giác ấy vừa mừng, lại vừa lo. Có khi nào điểm cuối của nỗi nhớ là nơi bắt đầu của sự chia xa?

Thanh không nói gì thêm với tôi thì đã cúp máy.

- Thôi em ngủ sớm đi, tạm biệt em.

Ba tiếng tút, tút tút vọng lại khiến đầu óc tôi điên đảo. Trực giác phụ nữ mách bảo có điều gì đó rất không bình thường.

Tôi chạy vào trong tìm túi xách, tôi rất muốn trở về.

Trong căn phòng, đèn đã được bật đèn sáng, bánh sinh nhật đã được dọn, Dương đang ngồi xem TV.

Tôi nhìn anh:

- Em phải đi.

Đáp lại tôi là sự im lặng.

Tôi tự cảm thấy mình thật xấu xa và độc ác. Lẽ ra, ngày sinh nhật của Dương vô cùng vui vẻ và náo nhiệt bên bạn bè. Nhưng vì tôi không hợp với họ nên anh một lần trọng sắc, khinh bạn để cuối cùng, tôi lại rời bỏ anh mà đi.

Nhưng biết phải làm sao đây? Tình yêu là đoạn cảm xúc khó kiểm soát nhất. Tôi có thể miễn cưỡng ở lại với anh nhưng trái tim tôi lại không ngừng nghĩ về người đàn ông ấy. Tôi sợ mình không làm tốt thì sẽ lộ, tôi vốn tham lam khi muốn có cả Thanh và Dương. Một người cực Nam, một người cực Bắc, có hạnh phúc nào hơn.

Nhưng tôi không hề biết, khi Dương im lặng nhìn tôi ra đi, thực ra vì anh đã biết tất cả, đã hiểu tất cả. Anh lặng lẽ bên tôi là chờ tôi lựa chọn và có lẽ, tôi đã tự mình đi đến đoạn cuối con đường của anh.

4.

Tôi trở về nhà trọ của mình trằn trọc đến 5 giờ sáng thì hớt hơ hớt hải mua vé bay vào Sài Gòn.

Tôi chọn ô ghế hạng sang bởi từ hồi ở bên Thanh, ví tiền của tôi vô cùng rủng rỉnh. Tôi nghiễm nhiên tiêu tiền của anh và dĩ nhiên cũng mất đi một số thứ tương ứng.

Có điều, đó là do tôi cam tâm tình nguyện nên chẳng cảm thấy chút thiệt thòi cho mình. Như thế, tôi tự gọi đó là tình yêu say đắm.

Mười một giờ trưa, tôi đáp máy bay xuống Sài Gòn.

Tôi bắt taxi đến công ty của Thanh và không hề báo trước. Tôi muốn gây cho anh sự bất ngờ. Sau mỗi giờ ăn trưa, anh thói quen vào quán Cà phê đối diện, ngồi cùng một vị trí, nhâm nhi một tách nâu đen đắng ngắt. Tôi quyết định vào đó ngồi chờ.

Nhưng hôm nay, trong quán đó, tại chỗ đó, đã có một người phụ nữ và cậu bé nhỏ. Tôi ngẩn ngơ, tiếc nuối, vào ngồi phía sau chị ta.

Cậu bé chừng bốn tuổi, líu la líu lô bên cạnh mẹ thứ giọng miền Nam đầy hơi gió.

''Cậu bé này có thiên phú nói tiếng Anh'' - tôi thầm nghĩ.

Gần mười hai giờ trưa, quán Cà phê tự động bật sang bản nhạc ballat nhẹ nhàng và dễ ru ngủ. Tôi nằm vẹo đầu một bên, thiu thiu giấc mộng xuân giữa đêm hè.

Trong thứ ánh nắng nhàn nhạt của một ngày mùa hạ dịu nhẹ, anh khoan thai, bước chầm chậm về phía tôi.

Anh cất tiếng gọi:

- Bà xã.

Bà xã, vợ yêu là tiếng gọi thuộc về cảnh giới cao nhất của một mối quan hệ nghiêm túc.

Anh chưa bao giờ gọi tôi như thế. Giọng anh trầm ấm và rất đỗi dịu dàng tựa như một làn gió chạm vào nơi mềm mại nhất trong lòng tôi.

- Anh đến rồi à?

- Ừ. Em chờ có lâu không?

- Không lâu.

Dù có càn khôn thay đổi, thế giới chuyển dời, đợi anh chính là niềm hạnh phúc. Tôi vốn muốn nói một câu sến súa, văn vẻ cho hợp với ngữ cảnh. Thì tiếng một đứa trẻ con lanh lảnh cất lên:

- Bố. Bố.

Tôi như người đang bị mộng du choàng tỉnh giấc, thì đã thấy mình ở một nơi xa lạ. Xa xa đằng kia, nơi đằng sau cánh cửa, những bóng áo trắng thấp thoáng, lập lờ.

Nếu anh đến nhẹ nhàng như một cơn gió thì hạnh phúc cũng chỉ là thoáng qua.

Một thứ mùi nồng nồng lan tỏa trong không khí. Thứ mùi ấy vừa quen mà vừa lạ. Tôi mất gần một phút để nhận ra, đó chính là bệnh viện.

Thì ra là mơ. À, không. Không phải mơ. Mà là tôi đang tự ảo tưởng sự hiện thực của người khác.

Những câu nói ấy, đích thị là của anh nhưng là của anh dành cho một người khác. Thì ra, tôi đang yêu người đàn ông của người khác. Trong mối quan hệ ấy, tôi bỗng biến thành một kẻ thứ ba không rõ ràng.

no-anh-loi-xin-loi-3

- Em tỉnh rồi à. - Thanh đứng trước mặt tôi, anh nhìn tôi bình thản, không hề để lộ cảm xúc. - Em bị điên hay sao mà cầu thang có không đi mà lại lăn xuống.

À ra thế, anh đánh giá tôi là thế.

Tôi mệt mỏi ngước mắt nhìn anh. Cổ họng tôi khô cứng.

- Lừa một người điên, anh thấy vui chứ.

- Baby! Em nói ngược rồi.

- Anh nói cái gì?

Tôi điên lên, thực sự phát điên lên với vẻ mặt bình thản như chưa bao giờ bình thản của anh.

Lần đầu tiên, tôi chán ghét những người đàn ông từng trải. Anh ta luôn nhìn đời bằng đôi mắt biết tuốt. Anh hiểu rõ tâm can tôi nên anh chiều chuộng tôi thì có quyền điều khiển tôi chắc. Ờ đúng, phụ nữ giống như một cánh hoa mai mới nở cần được e ấp, chăm bón, tưới nước. Nhưng tôi cũng có quyền biết thứ nước rưới lên mình là nước sông hay nước giếng chứ.

Lần đầu tiên, tôi hiểu triệt để ý nghĩa của câu thành ngữ: Gừng càng già càng cay.

Thanh đút tay vào túi quần, ngạo nghễ phóng ánh nhìn xuống phía tôi.

- Đừng nói với anh là đứa bé trong bụng em là của anh nhé.

Sau đó, anh nhếch miệng rời đi. Giây phút ấy, tôi chết lặng.

4.

Sau đó, tôi không biết mình đã trở lại miền Bắc như thế nào. Chỉ biết rằng, mọi thứ xung quanh tôi hệt như một tầng mây lơ lửng, tôi như người không trọng lực sống bồng bềnh trên đó.

Cho đến khi tôi gặp cô ấy - một cô gái có khuôn mặt rất đỗi ngây thơ nhưng lời nói lại vô cùng sắc nhọn.

Cô ấy chẳng hiểu từ đâu chạy đến, nở nụ cười nhã nhặn chào tôi.

- Chào chị! Chúng ta làm quen nhé. Tôi là Vy - người yêu của anh Dương.

Tôi đứng khựng lại trong giây lát. Hóa ra, anh đã có người yêu mới. Hóa ra, nói thay đổi là thay đổi, không yêu là không yêu, dù trời long đất nở thì anh vẫn cứ có người yêu mới.

- Cô tuyên bố chủ quyền với tôi. - Tôi bật cười thành tiếng, nhìn cô gái nhỏ.

- Không. Chỉ là tiện đường hỏi thăm chị thôi, tiểu tam.

( Theo theo truyenngan.com.vn )
In bài viết Gửi cho bạn bè Phản hồi

Các bài mới đăng :
» Bức thư cảm động của bé gái 8 tuổi về Ông già Noel (24/12/2014)
» Cuốn nhật ký bị lãng quên (19/12/2014)

Các bài đã đăng :
» Nam sinh được nhận thẳng vào đại học Mỹ khi mới lớp 8 (16/12/2014)
» Nhật ký của một tay đua: Vòng cua sinh tử (22/12/2008)
» “Bộ ảnh nude đó là một bài tập của mình”  (22/12/2008)
» Hiểm họa trong roomchat - "Chat sex" (22/12/2008)
» Sài Thành đón một Noel lộng lẫy!  (22/12/2008)
» Thuốc độc trong “truyện tranh mát” (22/12/2008)
» Hội chứng 'chán như con gián' (19/12/2008)
» Bác sĩ là bạn đời lý tưởng (19/12/2008)
» Gần 500 cơ hội liên thông ở ĐH Hoa Sen (19/12/2008)
» Sinh viên chơi 'đỏ đen' mùa bóng lăn (19/12/2008)
» Khi hình ảnh teen bị vấy bẩn (19/12/2008)
» 'Đột nhập' một giờ thảo luận (19/12/2008)
» Đua đòi kiểu 'hơn người' (19/12/2008)
» "Hot boy" nơi công sở (19/12/2008)
» Du học - trở về và… “hư hỏng” (18/12/2008)
» Sinh viên xài “xế hộp” (18/12/2008)
» Lại chuyện ảnh “nóng” của teen (18/12/2008)
» Nghe teen văng tục ,,, sành điệu (18/12/2008)
» Hệ luỵ từ "abc" trong công viên (17/12/2008)
» Người đẹp Lan Hương rạng ngời trong ngày cưới (17/12/2008)
 


Đặt làm trang chủ Thêm vào Favorites TOP